Hôm bữa cái đàn mình gởi đi sửa, xong báo bị hư ( ở bài này nè), Chi phí sửa quá cao thành ra mình tặng lại cây đàn cho ảnh luôn. Để có gì ảnh làm tư liệu trong quá trình dạy các nhân viên mới. Lúc đó mình cảm thấy quá ổn, quá xá là hợp lý rồi. Vừa không phải xử lý cái đàn, cái Pickup không biết có mắc không, nhưng mình tặng ảnh luôn.
Nhưng mà, Tự nhiên hôm nay lại thấy tiếc rẻ.
Không phải vì giá trị cây đàn.
Mình tiếc vì mình không dám tự tay sửa nó, điều đó mới thực sự làm mình hối hận. Nó là nguyên nhân chính để mình thấy tiếc. Nó là một chuỗi sử dụng máy phay, đi một đường, rồi tìm gỗ đắp vào. Mình đoán là mình sẽ làm banh chành cái đàn ra, Nhìn ko ra thể thống gì như buổi tập điêu khắc lần đầu. Nhưng cảm giác tự tay sửa một món đồ nó thực sự sướng. Mình thực sự tiếc cảm giác đó
Tuy nhiên, bàn đi, thì cũng phải bàn lại.
- Lúc đầu mình tính là sửa lại thôi, Nên có gởi thẳng cho anh Thăng.
- Nhưng sau khi ảnh chuẩn bệnh như sau nè:
- Lược đàn bị hở, phải thay thế lại bộ mới, ~ loại bèo lắm cũng ~1tr5 -> loại xịn là 3tr.
- Pickup xài được, nhưng phải chỉnh lại xíu vì có dấu hiệu bị rè, lúc nhận tín hiệu lúc không dù không đáng kể.
- Quan trọng nhất là vết nứt nó đến từ gỗ chứ không phải từ sơn. Nên xử lý nó cần liên quan đến khắc phục, sơn lại ( một phần hay toàn bộ cây đàn).
- Nhưng sau khi ảnh chuẩn bệnh như sau nè:
- Do cảm giác lúc đó là sửa lại thì nó cao hơn cả tiền mua cây đàn rồi ( mình mua cũ) nên thôi, nhờ anh làm vật liệu thí nghiệm cho các workshop của ảnh cũng được.
Các nguyên nhân đó dẫn đến việc quyết định diễn ra nhanh lắm, từ khi chuẩn bệnh đến khi ra quyết định chỉ trong một tích tắc thôi à. Chính vì suy nghĩ: gởi về lại cũng tốn tiền grab, nên mình tặng luôn cho ảnh. Nhưng sau đó cũng mất tiền vận chuyển y chang vì mình lấy lại cái bao đựng đàn. 😀
Nhưng thôi, đây là bài học về khả năng quyết định. Nếu có thể, lần sau mình sẽ đăng ký một khóa tự làm cây đàn guitar mơ ước để thực hiện và xóa bỏ toàn bộ cái cảm giác tiếc rẻ này của mình. Mình viết lại để tự cảm nhận của bản thân và suy xét dựa trên cảm giác đó. Việc thay đổi quyết định, có thể là không, vì nếu không cho đi, mình sẽ chẳng có động lực để sắm thêm vợ mới.
Tuy nhiên, mình có thể nhờ anh Thăng ngay từ đầu, để xóa bỏ cảm giác tiếc rẻ đó bằng việc nhờ: anh, mai mốt cho em tự tay làm ABC có được không a. Ừ, như vậy, chắc chắn mình sẽ thoải mái hơn nữa.

