Nghỉ hút thuốc7 min read

1-2-26/ Tất niên công ty, Không vượt qua cái cảm giác thèm hút. Kéo nữa điếu. Nó khác lắm.
2-2-26. Ngồi cafe với mấy anh em thân, có chút nhạc nữa, nên ghiền quá, xin kéo một điếu. Cái đầu nó tập trung hơn hẵn. Nhưng dừng lại ở đó. Tạm chấp nhận câu chuyện hạn chế, 1 tuần 1-2 điếu liệu rằng có được xem là nghỉ hút thuốc, hay vẫn bị cái cám dỗ đó nhỉ.

Nó không phải là cảm giác thèm thuốc, nó chỉ là thiếu vắng. Và đâu đó là một số giọng nói trong đầu dụ dỗ mình thôi.


8-1-26/ Đã bắt đầu cảm nhận được lồng ngực (có vẻ) nhẹ nhàng hơn, hít thở cũng dễ dàng hơn. Chỉ còn lại một số suy nghĩ dụ dỗ hút lại đi, một điếu chẳng sao đâu, rồi mình lại cai tiếp. Nó cũng là thêm một khoảng thời gian để thèm ăn một cái gì đó, để thay đổi đi cái thói quen khi làm mệt là phải hút một điếu á, Giờ thì chuyển qua thèm ăn.

Khoảng thời gian đang cảm nhận được sự rõ ràng đó là tầm 3-4h30. Đó là khi cafe hết tác dụng, đó là khi cơn buồn ngủ kéo đến ( vì chổ mới mình ko được ngủ trưa), và đó là những mệt mõi khi làm việc liên tục. Cơ thể nó uể oải đến mức rửa mặt cũng ko tỉnh, và cơ thể liên tục dụ dỗ, kéo phát để có tinh thần làm việc xem nào… Haizaaa


3-1-26/ Ừ thì đã nghỉ hút được gần một tháng. Nó không còn là một thói quen bắt buộc làm mỗi ngày nữa. Đó chỉ là thỉnh thoảng có người mời thì hơi ngại ngần tí để từ chối. Đó cũng là những chuỗi ngày thèm ăn linh tinh một cái gì đó cho đỡ cái cảm giác buồn miệng, hoặc là khi căng thẳng quá không biết làm gì thì đó là một cái cám dỗ khá là quyến rũ.

Sáng nay, trên đường đi làm, tự nhiên còn có cái suy nghĩ Mình đang làm việc đó hào hứng quá, kéo 1 điếu được không nhỉ. Bình thường thì mình không có hút đâu. Nhưng khi làm một việc gì say mê, thì muốn kéo một phát để lấy tinh thần chẳng hạn.


Thằng em làm máy lạnh nói, thôi đừng bỏ, bỏ rồi khi hút lại thì hút nhiều hơn nữa á anh.

ừ.

Cuối cùng là bỏ hay không, Bản thân mình định nghĩa thì mình cũng ko phải đến nỗi gọi là nghiện thuốc lá. Chỉ là vài điếu lúc uống cà phê, nhiều hơn 1 điếu khi gặp đúng chủ đề mình thích. Đôi khi, cả tuần chưa hết gói thuốc.

Những cảm nhận đầu tiên.

cái chưa được

ho nhiều, đó có thể là lúc phổi đào thải hay là tự nhiên ho mình cũng chẳng biết nữa. Nó là cái cảm giác trống trống, muốn được lấp đầy lại.

nó là cái lúc bộ não mình liên tục sinh ra những câu “dụ” như: mình hút ít mà, có sao đâu. Chút thôi, ngồi với anh em bạn bè mà, ko hút sao được, hoặc chỉ là, kệ đi, 1,2 điếu / ngày có ảnh hưởng gì đâu.

nóng giận hơn, ừ, cái này phải để ý thì mới thấy nè. Nó là cảm xúc đầu tiên khi nhận định vấn đề nào, nó cần một sự trợ lực. Thiệt đó. Trong 2 tuần đầu tiên, cảm giác nóng hơn, dễ bực mình hơn, và may mắn là mình còn đang nhận ra cái khởi của sự giận dữ này.

Hmm, Mình đã từng nghĩ rằng mình phải bỏ cà phê thì mới có thể cai được thuốc. Nhưng không, Nó chỉ là cái cớ thì phải. Nó chỉ là việc thay đổi thói quen chút xíu.

cái gần được

  • Cảm giác thở có lúc nặng nề, nhưng cũng có lúc nhẹ nhàng hơn mà bản thân có thể cảm nhận được. Cũng không rõ ràng nguyên nhân cho lắm. Nhưng (chắc là) sẽ tốt hơn!.
  • Dẹp luôn mớ suy nghĩ dụ dỗ mình quay lại hút. Chỉ là thỉnh thảng đấu tranh nội tâm khi bạn bè mời dữ lắm.
  • Sắp đi ra quán ngồi cafe chém gió được rồi, Một mình thì ổn, nhưng không gian quen, sẽ làm mình lạc lối. Hha, nên tránh nó cho đến khi bản thân có thể tự làm chủ được.

Chả đúng, chả sai, chả phê phán. Chỉ là mình đang cố gắng thay đổi một thói quen.

chắc là tốt hơn, không phải với mình, mà là đối với những người xung quanh mình.

P.s. Lại một bài cho mình, bài tiếp theo, hi vọng sẽ viết gì đó có ích cho người.

10-12-25: Sau 3 tuần, đã cảm thấy tự tin hơn với cái phổi của mình, Ít nhất là khi khó thở, mình biết là do mình chớm bệnh chứ ko phải vì UT phổi. Đang tập hít thở sâu và anyway, chưa dám quay lại quán cafe quen. Vì cơ bản mình biết rằng cái đầu mình vẫn đang dụ dỗ từng xíu từng xíu một.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *