Như thế nào là một người sếp tốt ?9 min read

30-12. Bắt đầu bị dí deadline. Cảm giác nhân sự của mình chưa thực sự thành thạo một kỹ năng nào cả. Không có tool theo dõi, cũng không báo cáo chính xác. Không ghi nhận phản hồi nào khó khăn cũng như hỏi thêm gì về công việc. –> Mục tiêu hôm nay cần thiết lập các nhóm công việc lớn, cần đạt được để để nhân sự tự tìm cách giải quyết thôi.

Cũng lỗi mình khi chần chừ chưa setup quảng cáo. Chưa có data đổ về để trainning sale cho tụi nhỏ. lỗi tại tui.

Bài ở dưới là đi chôm về để nhắc nhở bản thân.

1. Tâm: Phải biết công bằng, ghi nhận nhân viên của mình

Một người sếp có “tâm” không phải là người chiều nhân viên, càng không phải là người làm bạn với tất cả. Tâm trong quản trị, trước hết là công bằng.

Vấn đề là: công bằng luôn khiến người lãnh đạo rơi vào thế khó. Vì trên lý thuyết, ai cũng kêu gọi sự công bằng. Nhưng trong thực tế, đa số lại mong mình được ưu ái hơn người khác một chút: thêm cơ hội, thêm linh hoạt…

Khi sếp khen người làm tốt, người còn lại sẽ thấy mình bị bỏ quên. Khi sếp xử lý sai phạm rõ ràng, người bị nhắc tên sẽ cho rằng sếp “khó”, “không tình cảm”. Khi sếp không thiên vị, chính sự không thiên vị đó lại trở thành lý do khiến sếp bị xa cách.

Làm sếp đủ tâm là chấp nhận điều này: bạn không thể làm hài lò:ng tất cả, nhưng bạn phải khiến mọi người tin rằng luật chơi là rõ ràng và công bằng. Niềm tin đó không tạo ra sự thân mật, nhưng tạo ra sự tôn trọng và tôn trọng mới là thứ giữ người giỏi ở lại lâu dài.

2. Chữ tài liền với chữ t:ai một vần

Một người sếp không có năng lực thật sự sẽ không bao giờ nhận được sự tôn trọng bền vững từ nhân viên. Nhưng trớ trêu thay, người càng có tài, càng dễ trở thành tâm điểm của sự soi mói và bàn tán.

Hãy thử hỏi thẳng nhân viên về sếp của họ, rất nhiều câu trả lời sẽ bắt đầu bằng: “Sếp tôi cũng tốt, nhưng…”

Sau chữ “nhưng” đó là đủ thứ: cách ra quyết định, phong cách giao tiếp, những lần va chạm, thậm chí cả tin đồn truyền m:iệng. Không phải vì sếp làm sai hết, mà vì cái tài và vị thế của sếp khiến người khác luôn đặt kỳ vọng cao hơn, đồng thời cũng dễ phán xét hơn.

Làm sếp có tài là chấp nhận một sự thật: bạn cần được tôn trọng nhiều hơn là được yêu mến. Và trong quản trị, tôn trọng luôn quan trọng hơn cảm tình.

3. Tầm nhìn của “chủng loại khác người”

Rất nhiều xung đột giữa sếp và nhân viên không đến từ á:c ý, mà đến từ chênh lệch tầm nhìn.

Nhân viên nhìn thấy một phần công việc trước m:ắt. Sếp nhìn thấy bức tranh tổng thể, dòng t:iền, rủi ro, nguồn lực, thứ tự ưu tiên và cả những thứ chưa thể nói ra ngay lúc đó. Vì vậy, có những đề xuất của nhân viên bị gạt đi không phải vì sai, mà vì chưa đúng thời điểm hoặc chưa phù hợp với chiến lược lúc đó.

Từ phía nhân viên, cảm giác thường là: “Sếp bảo thủ”, “Sếp không lắng nghe”.

Từ phía sếp, thực tế lại là: “Nếu làm theo đề xuất này, hệ thống sẽ gãy ở chỗ khác”.

Một người sếp có tầm buộc phải ra quyết định bằng lý trí nhiều hơn cảm xúc. Và chính điều đó khiến họ dễ bị xem là lạnh lùng, xa cách, thậm chí “khó ở”. Nhưng tổ chức không đi xa bằng cảm xúc nhất thời, mà đi xa bằng những quyết định đúng, đôi khi rất không dễ chịu ở thời điểm hiện tại.

Thời gian sẽ là câu trả lời công bằng nhất cho tầm nhìn của người lãnh đạo. Chỉ tiếc là khi kết quả rõ ràng, không phải ai cũng còn ở đó để nhìn thấy.

4. Lời kết dành cho ai có sếp bị cô đơn

Trong công việc, con người không hiện ra trọn vẹn như ngoài đời. Một người có thể rất khó tính trên bàn họp, nhưng lại là người âm thầm bảo vệ đội ngũ khi có rủi ro. Một người không khéo léo trong lời nói, nhưng lại là người kiên quyết giữ công bằng khi quyền lợi bị đe dọa.

Nếu bạn đang làm việc với một người sếp bị cô đơn, rất có thể họ đang gánh những phần việc mà bạn không nhìn thấy. Trong nhiều trường hợp, những người lãnh đạo không cố làm bạn với nhân viên lại là người bảo vệ quyền lợi nhân viên rõ ràng nhất, vì họ không để cảm xúc cá nhân làm lệch cán cân quyết định.

Nếu người sếp đó có đủ tâm để công bằng, đủ tài để dẫn dắt và đủ tầm để nhìn xa, thì dù khó chịu, họ vẫn là một người đáng để học hỏi. Vì đi cùng một người có tầm, sớm hay muộn, cách nghĩ của bạn cũng sẽ thay đổi.

5. Lời kết dành cho những ai sắp và đang làm sếp

Cô đơn không phải là thất bại của người lãnh đạo. Sợ cô đơn mới là thất bại.

Nếu ai cũng muốn an toàn, ai cũng muốn được yêu mến, thì sẽ không ai dám đưa ra quyết định khó, không ai dám giữ kỷ luật, không ai dám chịu trách nhiệm cuối cùng thì tổ chức sẽ đứng yên.

Làm sếp là chấp nhận thiệt thòi: thiệt về cảm xúc, thiệt về sự đồng cảm tức thì, thiệt cả những lời khen sau l:ưng. Đổi lại, nếu bạn đủ tâm – tài – tầm, bạn sẽ giữ được những người thực sự có g:iá trị.

Nhân viên nói gì sau lư:ng bạn, bạn không kiểm soát được. Nhưng cách bạn ra quyết định, cách bạn dùng người, cách bạn giữ chuẩn mực, sẽ quyết định họ có tâm phục hay không.

Và chỉ khi tâm phục, người giỏi mới ở lại không phải vì sợ m:ất việc, mà vì họ tin rằng ở đây, nỗ lực của họ được đặt đúng chỗ.

Tham khảo từ: Youth Confessions

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *